Đoàn kết - Sáng tạo - Hội nhập - Phát triển
     
Hôm nay, 19/12/2018
Trang chủ 
Giới thiệu 
Tin tức - sự kiện 
Hoạt động Hội 
Phụ nữ khởi nghiệp 
Dư luận xã hội 
Hệ thống văn bản hoạt động Hội 
Đọc và suy ngẫm! 
Tiếng nói của nữ đại biểu 
Phụ nữ trên các lĩnh vực 
Luật pháp, chính sách 
Giới và phát triển 
Gương Phụ nữ 
Phụ nữ tiêu biểu 
Gương sáng đời thường 
Gương cán bộ Hội 
Giải thưởng cho phụ nữ 
Quốc tế 
Gia đình 
Văn hoá - Nghệ thuật 
Hội LHPN các thời kỳ 
Tư liệu 
Thông báo 
Tìm kiếm

Trang t­u lieu
nu tri thuc
van ban xin y kien
MTTQ
Website PN Việt Nam ở nước ngoài
He DHTN

Bạn là người truy cập thứ:
71440962

GƯƠNG PHỤ NỮ
Cô giáo 11 năm vá tâm hồn trẻ “nhiễm H“
Cập nhật: 27/11/2018
Cô Thủy nắn từng chữ cho học sinh.

Hơn 10 năm nay, từ khi nhận dạy học cho những trẻ em mồ côi bị bỏ rơi mang trong mình virus của căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS, cô Thủy chưa bao giờ kêu ca, phàn nàn. Chúng tôi gọi cô Thủy là “người đi vá những tâm hồn của trẻ nhiễm H”, ông Phùng Hải Nam - Hiệu trưởng Trường Tiểu học Yên Bài B nhận xét.

Cách trung tâm thành phố Hà Nội khoảng 40km, có một lớp học đặc biệt dành cho những trẻ em mồ côi bị bỏ rơi đang mang trong mình virus của căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS, đó là lớp học của Trung tâm Giáo dục Lao động Xã hội số 2, xã Yên Bài, huyện Ba Vì. Hàng ngày, cô giáo Đinh Thị Thủy vẫn miệt mài, ân cần cầm tay nắn từng nét chữ cho học sinh của mình. Lớp của cô giáo Thủy là lớp ghép giữa lớp 1 và lớp 2 nên công việc khiến cô lúc nào cũng luôn chân, luôn tay.

“Việc người ta tránh đi không được mà mình lại lao vào”.

Cô giáo Thủy nhớ lại lần đầu tiên được trực tiếp gần gũi với các cháu bị nhiễm HIV: “ Cháu thì bị sổ mũi, cháu bị xước khắp người do bị ngứa, cháu lại chảy máu cam... vì sức đề kháng của các cháu rất yếu nên rất nhiều bệnh ngoài da, nhìn vậy lại càng thương. Khi cầm tay các con dạy tập viết, thấy máu dính vào tay mình, tôi đã phát hoảng vì sợ” chị Thủy không khỏi giật mình.

  Cô giáo Đinh Thị Thủy và học trò

Cô giáo Đinh Thị Thủy và học trò


Ban đầu khi được tiếp nhận lớp, cô giáo Thủy gặp phải sự phản đối rất nhiều. Lúc bấy giờ, Cô vừa là Đảng viên, là tổ trưởng tổ nữ công trong Ban chấp hành Công đoàn nên BGH trường, đồng thời là giáo viên giỏi được phụ huynh và học sinh yêu quý nên việc quyết định nhận lớp dạy các cháu “nhiễm H” rất khó chấp nhận với gia đình và học sinh của Cô.

Thời gian đó, cô Thủy rất nản lòng, vừa sợ mình bị lây bệnh khi dạy các em, vừa bị chồng con và gia đình kịch liệt phản đối cô khi nhận nhiệm vụ này. Nhưng rồi, những ánh mắt ngây thơ của con trẻ đã níu lòng cô Thuỷ lại.

“Tôi kiên trì thuyết phục các thành viên trong gia đình. Bây giờ tôi không thấy lo lắng, hoảng sợ nữa mà những người thân yêu của tôi còn cùng tôi mang niềm vui và hạnh phúc đến cho các con”, cô Thuỷ cho biết.

Ấy vậy mà đã 11 năm trôi qua, sau khi cô giáo Thủy nhận nhiệm vụ mà theo chồng chị gọi đó là “việc người ta tránh đi không được mà mình lại lao vào”.

Trong quá trình dạy, có lúc các con bị ốm, bị chảy máu cam phụt ra như mạch tiết gà hoặc nôn trớ bắn hết vào quần áo, tôi lại lấy giấy ăn lau và thấm cho các con.

Quả thật, ban đầu tôi rất hoang mang sợ rằng mình không để đảm đương nhiệm vụ được lâu. Mỗi lần như vậy, tôi chỉ biết chạy ra máy nước để rửa tay xà phòng cho sạch.

Sau đó, chị được các bác sĩ, cán bộ y tế ở Trung tâm dạy cách phòng tránh, cách chăm sóc các con những lúc thay đổi thời tiết. Rồi cô Thủy quen dần với những tình huống và vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình.

Những món quà từ sáp mầu

Nhiều người xì xào, kể cả những cán bộ y tế phát thuốc, những ngày đầu thấy cô giảng dạy tại Trung tâm nghĩ cô cũng bị mắc căn bệnh HIV/AIDS. Họ rụt rè khi tiếp xúc với cô. Những lúc như vậy chị chỉ biết lặng im, tiếp tục vì các con và tự dặn lòng rồi mọi người sẽ hiểu.

Cũng chính bởi thiếu thốn tình cảm nên cách thể hiện tình yêu thương của những đứa trẻ “nhiễm H” cũng khác với những đứa trẻ bình thường. Khoảng cách giữa cô và trò dường như không còn một làn ranh giới nào. Chúng luôn gọi chị bằng “mẹ Thủy”.

  Kiên nhẫn dạy các em đọc từng từ

Cô Thủy kiên nhẫn dạy học sinh đánh vần, đọc từng từ.


Ngoài giờ học, chúng cứ tíu tít, sà vào lòng chị. Đứa thì hôn tay, đứa thì hít hà hơi ấm từ lồng ngực chị, thèm thuồng như muốn được mẹ bế. Chúng xuýt xoa khen: “Mẹ của con thơm quá”. Mỗi lần như thế, chị lại vuốt ve, chải lại mái tóc đang rối, buộc và tết tóc cho các con.

Vào dịp ngày nhà giáo, giáo viên nào cũng được học trò của mình tặng rất nhiều hoa và quà, nhưng cô Thủy thì khác. Những bông hoa, những món quà, những câu chúc từ học sinh của Cô đều được vẽ từ sáp màu. Những nét vẽ nguệch ngoạc, ngây ngô nhưng cũng rất màu mè tươi sáng.

“với tôi những món quà đó đắt vô cùng, chỉ có tình cảm mới mua được và cũng chỉ có các học trò của tôi mới tạo ra được những ý nghĩa đằng sau món quà vô giá ấy” cô Thủy cười.

Không chỉ riêng ngày 20/11, những ngày lễ khác các con cũng đều tặng tôi những món quà như vậy, tôi vẫn luôn giữ tất cả những món quà ấy như một lời động viên mà không phải người giáo viên nào cũng có được.

Người đi vá những tâm hồn

Nếu ai đó hỏi tôi, điều gì là quý giá nhất đối với những đứa trẻ bị bỏ rơi? Tôi sẽ trả lời đó là tình cảm gia đình. Bởi cứ mỗi năm đến tiết dạy kể về gia đình lại là một lần tôi nghẹ lòng phải khóc. Nội dung bài học có phần liên hệ về gia đình, gia đình các con có những ai.

Đến đây, các con ngồi in không ai nói năng gì, không thấy một cánh tay nào dơ lên. Có con nói: “Con thưa cô! Con không có gia đình”, có con thưa “Con bị bỏ rơi ạ!

Những lúc như thế, Cô Thủy chỉ kịp vội quay mặt lại xóa bảng để giấu đi những giọt nước mắt xót thương mà an ủi các con rằng: “Ai cũng có gia đình các con ạ, nhưng vì không may số phận bệnh tật cướp đi người thân của các con. Các con cũng có bố, có mẹ sinh ra, cũng có ông có bà. Bây giờ bố mẹ con mất vì bệnh tật, ông bà gửi con tại Trung tâm. Thế bây giờ con kể về bố mẹ nuôi của các con trong trung tâm”.

Nói đến đây thì các con mới thi nhau giơ những cánh tay. Con thì kể nhà có 3 mẹ, con thì khoe con có 7 mẹ. Các con lúc đấy còn không biết phân biệt hay có khái niệm rành mạch giữa bố mẹ đẻ và bố mẹ nuôi – là các cán bộ y tế phát thuốc, là các cô chú cai nghiện trong trạị.

Cái Tết của những đứa trẻ bị bỏ rơi cũng vô cùng đặc biệt. Chúng tựa cửa lớp học, nhìn ra cổng Trung tâm, mong ngóng được người thân lên thăm. Gặp cô Thủy, chúng lại hồn nhiên bíu lấy tay: “Mẹ ơi! Con chả thấy gia đình đâu?” Lúc đó, vì thương bọn trẻ quá, cô bèn ôm vội vào lòng động viên: “Các con yên tâm, mẹ sẽ xin các con về nhà mẹ ăn Tết, về nhà mẹ chơi!”.

Cứ như vậy, đều đặn mỗi dịp Tết đến hay hè về, cô lại xin cho những đứa trẻ “nhiễm H” về nhà chị chơi 1 ngày để chúng hiểu thế nào là không khí gia đình.

Nhớ những ngày đầu dắt các con về nhà, khi xe ô tô đỗ trước cổng, vừa nhìn thấy chồng chị, lũ trẻ đã vội lao tới, cuống quýt chào lớn: “Con chào bố”. Chồng cô Thủy-vốn lúc đầu không đồng tình với công việc này nhưng lúc đấy cũng vô cùng xúc động. Sau đó, anh trải chiếu ra sân cho lũ trẻ ngồi, bóc quả cho chúng ăn.

Cậu bé Lê Anh Duy, lúc đó khoảng chừng 5 tuổi, nhảy tót lên lòng anh, há mồm như con sáo chờ “bố” bóc quả cho ăn. Giây phút ấy, cô Thủy thấy chồng mình lấy tay gạt vội giọt nước mắt xiêu lòng động viên cô cố gắng hơn. Đó chính là nguồn động viên vô cùng lớn luôn sát cánh bên cô bao nhiêu năm qua.

Hơn 10 năm nay, từ khi cô Thủy nhận công việc dạy học cho những trẻ em mồ côi bị bỏ rơi mang trong mình virus của căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS, cô Thủy chưa bao giờ kêu ca, phàn nàn về nhiệm vụ mà nhà trường giao phó. Nhiều khi chúng tôi gọi vui Cô Thủy là người đi vá những tâm hồn của trẻ nhiễm H”, ông Phùng Hải Nam, Hiệu trưởng Trường Tiểu học Yên Bài B nhận xét.

giaoducthoidai

In trang Gửi tới bạn Đầu trang  Gửi phản hồi

 
Các tin khác:
Các tin tiếp theo ››  
 

"... Từ đầu thế kỷ thứ nhất, Hai Bà Trưng phất cờ khởi nghĩa, đánh giặc cứu nước cho đến ngày nay, mỗi khi nước nhà có nguy nan thì phụ nữ ta đều hăng hái đứng lên, góp phần xứng đáng của mình vào sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Nhân dân ta rất biết ơn các bà mẹ cả hai miền Nam Bắc đã sinh đẻ và nuôi dạy thế hệ anh hùng của nước ta...

Dưới chế độ xã hội chủ nghĩa, hàng vạn phụ nữ đã trở thành cán bộ chuyên môn các ngành và cán bộ lãnh đạo, làm giám đốc và phó giám đốc các xí nghiệp, chủ nhiệm hợp tác xã nông nghiệp, chủ tịch uỷ ban hành chính, bí thư chi bộ....

Như thế là từ xưa đến nay, từ Nam đến Bắc, từ trẻ đến già, phụ nữ Việt Nam thật là anh hùng..."

(Trích bài nói chuyện của Hồ Chủ Tịch nhân dịp kỷ niệm 20 năm ngày thành lập Hội LHPN Việt Nam 20/10/1966).

Tin mới
 • Tìm hướng đi, cách làm mới để nâng cao hơn nữa chất lượng hoạt động Hội
 • Còn nhiều thách thức đang đặt ra đối với hoạt động Hội
 • Hoạt động sơ kết, tổng kết
 • Chương trình phối hợp giữa Hội LHPN Việt Nam và Hội Luật gia Việt Nam giai đoạn 2018-2022
Hotline
Đồng hành cùng PNBC
Cuộc thi ý tưởng truyền thông ATTP
ATGT
HVPN
TTPN
TYM

For Advertise

 

Bản quyền thuộc về Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam
Địa chỉ:39 Hàng Chuối - Hà Nội - Việt Nam ; Điện thoại:9713436 -  Fax: (84-4) 9713143; Email: ;Website:
http://hoilhpn.org.vn

machining cnc machining services precision machining metal stamping sheet metal fabrication cnc milling CNC turning