Đoàn kết - Sáng tạo - Hội nhập - Phát triển
     
Hôm nay, 19/11/2017
Trang chủ 
Giới thiệu 
Tin tức - sự kiện 
Hoạt động Hội 
Dư luận xã hội 
Hệ thống văn bản hoạt động Hội 
Đọc và suy ngẫm! 
Tiếng nói của nữ đại biểu 
Phụ nữ trên các lĩnh vực 
Luật pháp, chính sách 
Giới và phát triển 
Gương Phụ nữ 
Giải thưởng cho phụ nữ 
Quốc tế 
Gia đình 
Văn hoá - Nghệ thuật 
Bản sắc văn hoá các dân tộc Việt Nam 
Thời trang 
Văn nghệ 
Giới thiệu sách, ấn phẩm 
Hội LHPN các thời kỳ 
Tư liệu 
Thông báo 
Tìm kiếm

Trang t­u lieu
nu tri thuc
van ban xin y kien
MTTQ
Website PN Việt Nam ở nước ngoài

Bạn là người truy cập thứ:
64151463

VĂN HOÁ - NGHỆ THUẬT
Tình mẫu tử
Cập nhật: 09/09/2011

Ba mẹ bị tai nạn giao thông, ba chết ngay tại chỗ còn mẹ bị chấn thương sọ não, con lúc đó mới là một cái thai ba tháng. Bị chấn thương sọ não, cộng với sự ra đi của ba đã gây ra một cú xốc quá mạnh, mẹ đã trở thành một con người nửa mê, nửa tỉnh, nhiều lúc mẹ không còn biết mình là ai, ai cho cái gì cũng ăn, suốt ngày lang thang ra phần mộ của ba nói chuyện một mình. Ai cũng bảo: “Cái thai trong bụng mẹ khó lòng giữ nổi”.

Cuộc đời của mẹ thì vậy, nhưng con ở trong bụng mẹ thì không dừng lại mà ngày một lớn dần lên, những lúc tĩnh trí mẹ lại xoa nhẹ vào bụng và trò chuyện với con. Thấy một bà bầu đầu tóc rối bù, ăn mặc nhếch nhác, nói chuyện lảm nhảm ai đi qua cũng bảo mẹ là một người điên. Nhưng không, mẹ không điên chút nào cả. Con được bà nội kể lại, suốt thời gian mang thai con tuy rằng với những người xung quanh mẹ có những biểu hiện không bình thường nhưng mẹ lại rất cẩn thận với đứa con trong bụng. Mẹ vệ sinh bản thân sạch sẽ cho thai nhi khỏe mạnh, mẹ cũng lựa ăn những thứ tốt cho con chứ không còn nhặt nhạnh tất cả những thứ quả rơi vãi ngoài chợ để ăn nữa...Thế mới biết tình mẫu tử của mẹ đối với con sâu nặng đến nhường nào.

Và rồi việc gì đếnsẽ đến, ngày mẹ trở dạ, mọi người ngạc nhiên mừng rỡ vì mặc dầu mẹ ngây ngây, dại dại nhưng mẹ vẫn nói với ông bà ngoại, đưa mẹ đi bệnh viện để sinh nở được an toàn. Khi con cất tiếng khóc chào đời, cũng là lúc mẹ kiệt sức ngất đi, để bảo đảm an toàn cho con ông bà cương quyết tách con ra khỏi mẹ để chăm sóc và nuôi nấng. Khi tỉnh dậy câu đầu tiên mẹ hỏi là: “Con của con đâu?”. Nếu không đưa con đến cho mẹ thì sợ mẹ bệnh tình lại thêm trầm trọng, nên ông bà ngoại đưa con đến cho mẹ, lúc đó mẹ nở cười một nụ cười mãn nguyện. Cũng vì con mà mẹ cố ăn thật nhiều để có sữa cho con bú, có thể có những chuyện mẹ khi quên, khi nhớ, nhưng việc cho con bú, thay tả lót thì mẹ không bao giờ quên, khiến cho mọi người trong bệnh viên ai cũng ngạc nhiên. Bà ngoại nói với mẹ: “Con đang bị bệnh, cháu không thể nào nằm cạnh con được, nhỡ nữa đêm con đè phải cháu thì nguy hiểm lắm”. Hai mắt mẹ ngấn lệ mẹ gật đầu cho bà ngoại ẵm nằm riêng, ấy vậy mà đến lúc cho con bú mẹ lại nhớ.

Mặc dù thế, ông bà ngoại vẫn lo mẹ bệnh tật không nuôi nổi con. Ngày ra viện, ông định ẵm con đi luôn. Về đến nhà không thấy con, mẹ vật vã khóc lóc, nhất quyết bắt mọi người đưa con về cho mẹ. Và tình mẫu tử lại một lần nữa chiến thắng, mọi người lại đưa con về bên mẹ. Bấy giờ, mẹ ôm con thật chặt, chăm chú ngắm con ngủ ngoan trong vòng tay của mẹ. Có lẽ mẹ lo sợ người ta lại bắt con đi nên không chịu buông rời con, mãi đến khi bà ngoại chấn an “Con đừng ôm cháu chặt quá, nó nghẹt thở chết đấy”, lúc đó mẹ mới buông lỏng con ra. Điều mà khiến mọi người vô cùng ngạc nhiên là trong cuộc sống, sinh hoạt, mẹ không được minh mẫn, nhưng trong việc chăm sóc con thì mẹ rất chu đáo. Mẹ nói với bà ngoại: “Sữa mẹ cho con bú tốt hơn sữa hộp” và mẹ cũng biết bú sữa mẹ thì không phải tốn tiền mua, còn sữa hộp thì phải mất tiền mua mà ông bà thì già cả rồi lấy đâu ra tiền. Mẹ nói với bà đi chợ mua giò heo về hầm với quả đu đủ, hay hoa chuối luộc không tốn bao nhiều tiền mà mẹ ăn vào sẽ có nhiều sữa. Với con mẹ hoàn toàn chẳng khác nào một người bình thường. Thứ gì ăn mà không có lợi cho sức khỏe của con là mẹ lắc đầu.

Ngày con vào lớp một có lẽ đó là ngày vui nhất trong đời mẹ, mẹ muốn được đưa con đến trường, từ nhà đến trường cũng không xa nên bà ngoại đồng ý để mẹ đưa con đi. Ngày khai trường ngoài những em học sinh mặc quần áo mới thì các bậc phụ huynh họ cũng ăn mặc chỉnh tề, tươm tất. Vậy mà mẹ đầu tóc bù xù, quần áo lại lôi thôi lếch thếch, mặt mũi đen ngòm dẫn con đến trường, lũ bạn réo lên: “Bà điên đưa con đi học tụi mày ơi!” Và chúng nó lánh xa cả mẹ và con. Về nhà con đã vô lễ với mẹ: “Từ này bà ngoại đừng bảo bà điên đưa cháu đi học nữa”. Một cái bạt tai của bà ngoại tuy không mạnh nhưng cũng đủ để con hiểu ra sự hỗn láo của mình, bà nói: “Mẹ cháu là một người điên thật, nhưng tình cảm mẹ cháu dành cho cháu là tình thương mẫu tử, mẹ cháu đã quên đi bản thân mình cũng vì cháu vậy mà cháu nỡ nói với mẹ cháu câu đó sao? Bà cấm cháu từ này trở đi cháu không được hỗn láo với mẹ nữa nghe chưa?”. Con lúc đó mới bảy tuổi.

Ngày con học lớp 12, bệnh tình của mẹ cũng có phần thuyên giảm, mẹ biết mẹ chẳng làm gì ra tiền để phụ với ông bà nuôi con ăn học nên khi con cần làm cái gì mẹ không hề từ nan và cũng từ cái tát của bà mà con không còn sợ bọn bạn gọi con là con của bà điên nữa. Ngày con thi đậu vào đại học con nhìn thấy trong ánh mắt của mẹ rạng ngời mộtniềm hạnh phúc, sung sướng vô biên, mẹ đã khóc, nước mắt mẹ thấm đẫm vai áo của con, con cũng gục đầu vào vai mẹ khóc mà không thành tiếng. Trong thâm tâm con sau khi học ra trường con sẽ nuôi mẹ để những năm tháng còn lại của mẹ được thảnh thơi. Ông bà ngoại làm thịt một con gà để chúc mừng con, mẹ cười rất tươi ôm con vào lòng rồi hỏi: “Món bún riêu cua đồng mẹ nấu hôm đó con ăn có ngon không?”. Con ôm lấy mẹ thầm cám ơn mẹ: “Thật tuyệt vời mẹ ạ! Hôm nào mẹ nhớ nấu nữa nhé!” mẹ cười sung sướng, mãn nguyện lắm. Ngày hôm đó con và ông bà ngoại không thấy mẹ đâu cả, đã mười hai giờ trưa rồi cả nhà ngồi chờ cơm mà cũng không thấy mẹ về. Linh tính của một người mẹ mách bảo, bà hỏi: “Lúc nãy mẹ cháu nói với cháu những gì?”. Con nói: “Cháu khen canh riêu cua đồng mẹ nấu ngon”. Bà ngoại thốt lên: “Thôi rồi mẹ cháu đi bắt cua rồi, ra đồng tìm mẹ về nhanh lên”. Ra đồng mọi người thấy mẹ nằm bất động bên bờ ruộng trong giỏ gần đầy một giỏ cua đồng, khi lật cánh tay của mẹ lên thì thấy vết cắn của một loài rắn độc, toàn thân mẹ tím tái, mẹ đã ra đi từ lúc nào. Có lẽ trong đời con không có nỗi đau nào lớn hơn thế, và cũng từ đó mẹ đã vĩnh viễn xa con.

Mẹ ơi, giá con đừng khen mẹ cái món bún riêu cua đồng mẹ nấu ngon thì mẹ đâu có bỏ con mà đi phải không mẹ! Vì muốn dành niềm vui, niềm sung sướng cho con mà mẹ đã quên đi bệnh tật và bản thân mình. Con cảm ơn mẹ, mẹđã cho con hình hài và cuộc sống. Nay mẹ không còn nhưng con chính là cả cuộc đời của mẹ và mẹ chính là máu thịt của cuộc đời con.

Hoàng Bích Hà

In trang Gửi tới bạn Đầu trang  Gửi phản hồi

 
Các tin khác:
Các tin tiếp theo ››  
 

"... Từ đầu thế kỷ thứ nhất, Hai Bà Trưng phất cờ khởi nghĩa, đánh giặc cứu nước cho đến ngày nay, mỗi khi nước nhà có nguy nan thì phụ nữ ta đều hăng hái đứng lên, góp phần xứng đáng của mình vào sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Nhân dân ta rất biết ơn các bà mẹ cả hai miền Nam Bắc đã sinh đẻ và nuôi dạy thế hệ anh hùng của nước ta...

Dưới chế độ xã hội chủ nghĩa, hàng vạn phụ nữ đã trở thành cán bộ chuyên môn các ngành và cán bộ lãnh đạo, làm giám đốc và phó giám đốc các xí nghiệp, chủ nhiệm hợp tác xã nông nghiệp, chủ tịch uỷ ban hành chính, bí thư chi bộ....

Như thế là từ xưa đến nay, từ Nam đến Bắc, từ trẻ đến già, phụ nữ Việt Nam thật là anh hùng..."

(Trích bài nói chuyện của Hồ Chủ Tịch nhân dịp kỷ niệm 20 năm ngày thành lập Hội LHPN Việt Nam 20/10/1966).

Tin mới
 • Những tấm gương nhà giáo đầy nghị lực
 • Đắk Lắk: Chị Lê Thị Rô kinh doanh giỏi, tạo việc làm cho nhiều phụ nữ
 • Tin hoạt động Hội
 • Định lượng hóa trong đánh giá chất lượng triển khai công tác Hội
hotline
He DHTN
DH12
tuduc
HVPN
TTPN
TYM

For Advertise

 

Bản quyền thuộc về Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam
Địa chỉ:39 Hàng Chuối - Hà Nội - Việt Nam ; Điện thoại:9713436 -  Fax: (84-4) 9713143; Email: ;Website:
http://hoilhpn.org.vn

machining cnc machining services precision machining metal stamping sheet metal fabrication cnc milling CNC turning