Hội liên hiệp Phụ nữ - Việt nam
Lần trải nghiệm khó khăn khiến tôi yêu hơn công tác Hội
22:2' 4/3/2017

Chuyến xe vượt rừng núi xuyên đêm của một ngày cuối tháng 10 năm 2007 là chuyến công tác không bao giờ quên của tôi trong những tháng năm làm việc ở Hội LHPN Việt Nam. Ngày ấy, tôi- một cán bộ Hội mới toe vừa chập chững vào nghề (nói theo cách nói dung dị thường ngày của các chị đồng nghiệp) - không thể hình dung rằng mình lại có được những trải nghiệm khó khăn, đáng nhớ đến vậy.

Sau một ngày trao quà thăm hỏi, động viên các gia đình hội viên, phụ nữ bị ảnh hưởng nặng nề bởi lũ ống, lũ quét ở Mai Châu (Hòa Bình), đoàn chúng tôi tiếp tục hành trình lên Lóng Luông, Lóng Sập (Sơn La) để kịp cho việc cứu trợ vào sáng sớm hôm sau vì còn nhiều bà con, đặc biệt là các em học sinh mầm non ở đây cũng đang rất cần hỗ trợ. Vì thế, dù rất mệt nhưng chị Phó Chủ tịch Hội- trưởng đoàn công tác vẫn quyết định không ngủ lại Mai Châu mà đi tiếp.

12h đêm. Càng về khuya trời càng lạnh. Xe chạy xuyên qua bóng đêm mịt mùng, vượt qua những khúc cua tay áo vô cùng nguy hiểm. Xung quanh trập trùng rừng núi, thi thoảng có một vài ánh đèn le lói của những chòi quán dựng tạm của những người dân ven đường. Chốc chốc, xe chúng tôi lại phải vòng lại đường khác vì con đường trước mặt đã bị chắn bởi một lượng đất đá sạt lở từ mỏm núi phía trước. Trên xe, tôi cùng chị đồng nghiệp ngủ lăn lóc vì vừa mệt, vừa say xe. Trong giấc ngủ chập chờn, tôi chợt nghe một tiếng hát cất lên đầy mượt mà, da diết. Tôi như quên hết mệt mỏi, lắng nghe một cách say mê và thích thú. Cứ thế, chặng đường còn lại của cuộc hành trình trở nên thật nhẹ nhàng. Thú thật, đến giờ tôi vẫn chưa nghe ai ca bài “Hát về cây lúa hôm nay” hay và xúc động bằng tiếng hát của chị Phó Chủ tịch Hội đêm hôm ấy. Nhất là khi nghe chị kể lại rằng, chị hát là vừa để quên đi mệt mỏi nhưng mục đích chính là để bác lái xe đỡ… “buồn”!!!

Tình yêu bắt đầu từ đôi mắt, ngày mai bắt đầu từ hôm nay”. Lời bài hát như chính lời động viên, nhắn nhủ tôi rằng, những khó khăn, vất vả của hôm nay chính là hành trang giúp chúng ta vững vàng, trưởng thành hơn cho ngày mai. Và tình yêu với Hội, với công việc thầm lặng của những người cán bộ Hội trong tôi bắt đầu từ những chuyến đi, từ câu hát ngân lên trong đêm tối của những ngày chập chững bước vào nghề ấy. Hơn 10 năm làm việc ở Hội, tình yêu đó trong tôi ngày càng được vun vén, đong đầy. Tôi biết, rất nhiều người nữa cũng như tôi, đang ngày đêm cống hiến, phấn đấu vì con đường mình đã chọn.

(Theo Nguyễn Thị Thu Hương Chi hội trưởng Chi hội phụ nữ Ban Tuyên giáo (Cơ quan TƯ Hội LHPN Việt Nam)

(Theo: Báo PNVN (HM))