Lời xin lỗi chưa nói
Mẹ…
Hôm nay mẹ đã tát con chỉ vì con cãi mẹ. Mẹ biết là con có một ngày không vui ở trường. Tối qua, con đã cố gắng thức khuya để chuẩn bị cho bài thi toán sáng nay, nhưng tính con hậu đậu. Mẹ biết con trai mẹ rất thông minh. Con tưởng chừng như làm xong sớm nhất lớp nhưng kết cục khi so lại đáp áp thì con lại làm sai cả bài toán 4 điểm chỉ bởi con đã quên đi một bước tính nhỏ. Mẹ đã nghe cái Trang học cùng lớp với con kể khi con về muộn buổi chiều nay. Mẹ đã rất lo lắng. Con thật sự đã đi đâu cả buổi chiều tối nay mà không nói với mẹ một lời nào? Mẹ đã hỏi cái Trang, Tú và mấy đứa nữa hay chơi với con. Nghe chúng bạn nói không biết mà lòng mẹ như lửa đốt chỉ sợ con xảy ra chuyện gì. Bố thì đi công tác, có một mình mẹ trông nom hai anh em. Lỡ có chuyện thì…
9 giờ tối. Con về nhà trong dáng vẻ lo lắng như thể có điều gì đó giấu mẹ. Mẹ đã mắng con ngay bởi mẹ quá lo lắng. Có lẽ lúc đó mẹ không giữ nổi bình tĩnh. Mẹ tra hỏi con đã làm gì, ở đâu và với ai…Con nói “Con đi chơi với mấy cậu bạn ở lớp khác”. Mẹ quát “Con có biết mấy giờ rồi không? Con không biết gọi cho bố hay mẹ một cú điện thoại hay để lại thông báo ư? Con có biết mẹ đã lo lắng thế nào không?
Con đã cãi mẹ. Và mẹ đã giang tay tát con.
Con…
Quả thật lúc đó con quá bối rồi. Con thấy mình có lỗi vì đã làm mẹ lo lắng. Nhưng con thấy con không làm điều gì xấu xa sao mẹ lại quát mắng con thậm tệ như thế? Con dần cảm thấy mẹ thật vô tâm, thật quá đáng. Con đã cãi “Mẹ không hiểu con. Con không còn là một đứa trẻ nữa. Con chỉ về muộn có một chút mà mẹ đã làm ầm lên”. Bốp! Má con nóng đỏ. Con thấy đau nhưng không phải vì cái tát mà vì lần đầu tiên mẹ tát con. Lúc trước dù con có nghịch đến mấy mẹ cũng chỉ cầm roi phát vào tay hay vào mông con mấy cái. Mẹ có biết lúc đó con cảm thấy thế nào không. Con đã xin lỗi vì về muộn nhưng mẹ cứ tra hỏi con lý do. Mẹ có biết tại sao con không trả lời mẹ không?
Bởi con ngại, con đã là một chàng trai 17 tuổi, con có những điều thắc mắc mà mẹ không giải đáp được trong khi bố đi vắng lâu ngày. Con đã nói chuyện với bạn bè, đã đọc sách. Nhưng còn rất nhiều điều về tình cảm khác giới, tình cảm bạn bè,…cứ luôn làm con thắc mắc. Con tò mò và đã có lần thử xem phim đen. Con không thích bởi điều đó thật tội lỗi và ám ảnh. Con đã cố chăm chỉ học hành để quên đi. Nhưng con đã không thể xoá sạch những phút phim đen trong đầu, cho dù tối qua con có cố học nhưng kết quả sáng nay thật là tệ hại bởi sự không tập trung ban đầu .Con có lỗi và hối hận. Con đã lang thang suốt buổi chiều để tìm cách làm cho đầu óc trong sáng trở lại. Con hy vọng con có thể là con như ngày trước, vô tư cũng lũ bạn học hành, thể thao, hy vọng lời xin lỗi mà con sắp nói ra sẽ được mẹ chấp thuận, hy vọng mẹ sẽ hiểu con hơn trong thời gian này bởi con vẫn đang lớn, rất cần sự khuyên bảo dịu dàng của cha mẹ.
Con xin lỗi mẹ rất nhiều!