Mẹ và những người bạn của con

10/11/2008
(Thư gửi con trong đêm khuya)

Con giống mẹ ở tính hay nói. Có thể ví một ngày có 24 tiếng thì con có thể nói hết 12 tiếng không nghỉ. Mẹ biết điều đó vì các bạn rất hay đến nhà mình chơi. Nhưng mẹ thật sự đã sốc khi tình cờ nghe câu chuyện của con với một người bạn mà nhìn bề ngoài đã không phù hợp. Không biết con có thấy không khi cô bạn đó của con thường xuyên đến nhà mình trong những bộ đồ tiết kiệm vải. Có lần mẹ thấy cô bé đó đến với mái tóc nhuộm đỏ rực và mặc chiếc váy mỏng như chiếc váy ngủ mà mẹ chỉ dám mặc trong phòng mình. Rất tự nhiên, cô bé mở cửa và chào mẹ trong khi quay lưng đóng cửa. Mẹ thực sự không thích như thế vì mẹ luôn dạy con từ khi còn bé là không được tự động làm gì khi ở nhà người khác và phải luôn chào hỏi lễ phép. Và khi mẹ đi ngang phòng con, mẹ lại càng ác cảm khi cô bạn đó đang bàn tán về một cậu trai với những từ ngữ kinh khủng mà những bà hàng chợ đanh đá vẫn dùng. Mẹ đã thật sự thất vọng khi con cười đùa và đồng tình theo. Mẹ đã im lặng. Mẹ không biết nói với con như thế nào bởi con vẫn ngoan, vẫn học giỏi. Nhưng…!

Nhưng mẹ lo sợ những lời nói có độc sẽ ngấm dần vào tâm hồn con. Con giống như chiếc ly thuỷ tinh trong suốt mà ba mẹ chỉ muốn đổ vào đó thứ nước tinh khiết nhất, ngọt ngào và đẹp đẽ nhất. Nhưng nếu con tiếp tục chơi với những người bạn như cô bạn kia thì một ngày nào đó nước trong ly sẽ bị vẩn đục.

Mẹ biết khuyên ngăn con thế nào bây giờ khi mẹ hỏi khéo về cô bạn đó thì con trả lời lấp lửng, bào chữa và nói tốt về bạn. Con đã sầm mặt, con đã lảng đi không muốn tiếp tục câu chuyện giống như mẹ đã xúc phạm con ghê gớm lắm. Mẹ đã không nói nữa, mẹ sợ nói nhiều thì con sẽ rạn vỡ như chiếc ly. Mẹ cũng đã nói nhỏ với bố nhưng con biết tính bố rồi đấy, bố không mấy chú ý đến những chi tiết nhỏ của mẹ con mình cho rằng mẹ chỉ hay lo nghĩ vớ vẩn. Nhiều hôm mẹ đã suy nghĩ rất nhiều để tìm cách nói cho con hiểu, để con mở lòng với mẹ hơn. Con đang trong lứa tuổi phức tạp nhất với những bí mật thầm kín nhất. Mẹ đã lo xa là con có thể đi lạc đường, con sẽ “chết đuối” trong môi trường hiện đại đầy rẫy cạm bẫy và không thể giúp được con nếu quá muộn.

Mẹ thích con chơi với cái Trang, cái Thuỳ “mập” và cậu Long. Ở bên các bạn, con hồn nhiên, vô tư giống như một con sóc nhỏ. Mẹ không hề muốn can thiệp sâu vào sự lựa chọn của con vì mẹ muốn con sớm tự lập để đương đầu với những cạm bẫy đời thường. Ai cũng có lần vấp ngã, nhưng quả thật là một người mẹ, mẹ không muốn phải nhìn con ngã vì một hạt cát nhỏ trong giày của con. Mẹ luôn hy vọng con luôn giữ được nét khẳng khái giống bố, luôn nhìn thẳng và biết suy nghĩ lựa chọn những người bạn tốt cho mình, nói từ không với những cái không tốt và mãi mãi là đứa con giỏi giang của bố mẹ.

Đặng Thanh Thuỷ

TÂM ĐIỂM

CÁC ĐỀ ÁN

Video