Người đẹp yêu chồng
Chánh văn phòng Lê Hoàng rất khó chịu nhưng không dám ngăn cản ra mặt, chỉ nhẹ nhàng bảo: “Nếu việc riêng gia đình không có gì cấp thiết thì em cố nán lại để tuần sau nữa hãy nghỉ”. Chẳng ngờ bị Phê trợn mắt hỏi đốp vào mặt: “Nếu cơ quan vợ anh cho cán bộ đi tắm biển tuần này anh có để cho chị ấy đi một mình không? Có cam chịu cho nghìn cặp mắt đàn ông ngắm nhìn vợ mình trong bộ đồ tắm hở hang không?”. Lê Hoàng “sái” quá đành cười xoà: “Thôi, thôi, anh hiểu, anh hiểu”. Thực ra lúc đó Hoàng đang nghĩ đến một câu danh ngôn về phụ nữ: “Phụ nữ luôn đặt ra các câu hỏi mà bạn không trả lời được”.
Văn phòng có năm người phụ nữ thì cả năm đều mang những cái nhất. Già nhất, trẻ nhất, nặng nhất, đẹp nhất và gầy nhất. Trong năm cái nhất ấy, Lê Hoàng luôn bị phiền toái với “cái đẹp nhất” – ấy là Kiều Thu Phê. Giả sử Phê chỉ xinh đẹp vừa vừa thôi hoặc tính tình đừng quái đản thì ông chánh văn phòng năm mươi sáu tuổi làm gì phải khổ.
Đằng này em còn là hoa hậu của cơ quan. Thỉnh thoảng lãnh đạo cần đi ngoại giao, tiếp khách, ôm hoa, dẫn chương trình, cắt băng khánh thành…lại a lô lệnh cho chánh văn phòng "cho em Phê tham gia ngay" không cần biết văn phòng đang chết dở vì công việc. Nhưng nỗi khổ ấy vẫn có thể nghiến răng chịu được. Còn nỗi khổ vì cái tính đồng bóng, hoang tưởng, ghen tuông của Phê thì nhiều khi ông chánh cũng phải bó tay. Ví như việc hôm nay vừa ngày đầu tuần, em đột ngột xin nghỉ phép chỉ vì lo chồng ngày mai đi tắm biển với cơ quan có hàng ngàn cặp mắt phụ nữ nhìn ngó vào lão chồng mặc…quần đùi của em. Mà lão chồng em phỏng có hấp dẫn gì. Gầy lêu đêu, mặt đầy sủi cảo, tính tình thì boong ke. Mỗi cái chức Chủ tịch công đoàn ngành có vẻ sang trọng chứ lão đâu có tiền mà lúc nào em cũng hoắng lên sợ chồng theo gái. Có lần chồng đi tham quan trung Quốc một tuần, Phê ở nhà đã phát ốm, đến cơ quan cứ đứng lên ngồi xuống thở dài sườn sượt chẳng làm được việc gì. Thấy thế, Lê Hoàng bảo: "Em là người phụ nữ xinh đẹp, lão ấy vừa già vừa xấu, lão bỏ thế nào được em". Thế mà Phê cãi: “ Không chủ quan được. Bọn con gái nó không cần biết già hay xấu. Nó chỉ quan tâm đến túi tiền thôi". “Chồng em làm ra nhiều tiền lắm à?”. “Đâu có, chủ yếu là lương thôi. Nhưng lương đàn ông vẫn có thể bao gái". Hoàng thấy tức, nói liều: “ Nếu lão ấy đi với gái thì em đi với trai. Tìm ông nào đẹp mã hơn lão mà cặp bồ trả thù. Ví dụ như anh đây này". Chẳng ngờ bị Phê nổi đoá: "Hoá ra đàn ông các anh đều tồi tệ như nhau, ai lại giải quyết hạnh phúc gia đình bằng cách ấy. Anh cũng định lợi dụng tôi chắc?Tôi khinh anh, tôi sẽ đưa việc này ra cuộc họp, tôi sẽ…". Hoàng tái mặt, phải xoa dịu: "Tôi đùa thôi, cô xinh đẹp thế ai dám". Thế mà chiều về, Phê đến luôn nhà Hoàng mách vợ Hoàng: "Ông Hoàng định tán tôi, rủ tôi cặp bồ để trả thù chồng tôi đi với gái". May mà vợ Lê Hoàng là người phụ nữ đúng mực và tỉnh táo. Chị ta hỏi: "Em bắt được quả tang chồng em đi với gái chưa?". "Chưa, à không, đây mới là giả định". "Thế thì chuyện trả thù chồng em cũng là giả định, có thật đâu mà em đã mách toáng lên thế? ". "Em mách thế cũng là để báo động cho chị cảnh giác. Anh Hoàng vừa đẹp trai vừa hào hoa thế, không giữ thì có ngày mất". Vợ Hoàng bình thản bảo: "Này chị bảo cho em biết nhá. Chị sống với anh ấy gần ba chục năm nay, chưa bao giờ chị lo mất anh ấy nhá, mặc dù chị thừa biết chị già và xấu hơn chồng chị. Cái giỏi của người vợ là để chồng được tự do mà chồng vẫn chẳng dám làm gìtệ bạc". "Chị để anh ấy tự do thế nào? ". Phê tò mò hỏi. Vợ Hoàng bảo: "Chị chẳng bao giờ tra khảo anh ấy đi đâu mà về muộn, không lục ví tiền, không nghe điện thoại của anh ấy. Những khi anh ấy say xỉn về khuya, chị chỉ lẳng lặng thay dọn, không hề ca thán…". "Chị có tự hào và tin anh ấy không ? ". "Có chứ, lúc nào chị cũng tự hào về chồng chị và tin anh ấy". Ngẫm nghĩ một lúc, vợ Hoàng nóithêm: "Phải tôn trọng nhau nữa em ạ. Có những khi chồng mình là người của cơ quan chứ không phải của chúng ta. Anh ấy còn bổn phận với công việc". "Em không tin, thế em hỏi thật chị nhé, chuyện chăn gối của anh chị thế nào? ". Vợ Hoàng hơi choáng về câu hỏi quá riêng tư của cô nhân viên của chồng, nhưng rồi chị vẫn phải trả lời thực: "Vẫn đằm thắm, nồng nàn như hồi trẻ ". Phê kêu lên: "Trời ơi, thảo nào chị càng già càng xấu. Em nói thật nhé, phụ nữ mình mà chiều chồng quá về cái chuyện ấy thì các lão cứ trẻ phây phây ra, còn mình thì khô xác như miếng chanh vắt hết nước thôi, rồi sẽ bị người ta ném miếng vỏ chanh ra đường”. “Em còn gì để nói nữa không ? Nếu không thì về đi, chị không thích nghe những chuyện như thế này”. Vợ Hoàng phải chấm dứt câu chuyện theo kiểu đó.
Việc Phê xin nghỉ phép đột xuất để theo chồng đi biển sáng nay, Hoàng đã phải đồng ý. Anh không muốn làm Phê lo lắng để rồi đụng chạm đến đồng nghiệp và công việc. Nhưng lạ quá, hai hôm sau đã thấy Phê đi làm. “Du lịch biển ngắn thế thôi à?”. Hoàng sởi lởi hỏi khi thấy Phê bước vào văn phòng. Chẳng thấy Phê trả lời, mọi người mới ngẩng lên nhìn vào mặt cô. Lạ chưa, hai mắt sưng húp vì khóc nhiều. “Sao thế? Có chuyện gì đấy?”. Chỉ đợi người ta hỏi thế, Phê đã trào nước mắt và nghẹn ngào kể lể: “Ai đời ra biển mà để vợ tắm một mình rồi bơi ra tít tắp ngoài xa vùng vẫy, gọi mãi chẳng lên. Nghe người ta bảo ở tít ngoài đó có tắm ôm. Cứ ra gần phao số không là có gái nó đợi sẵn. Tối đến còn để vợ ở phòng một mình để đi nhậu đến khuya. Rồi…đặt mình là ngáy đến sáng luôn. Tức mình tôi ra đường bắt xe về thẳng, mặc lão đang ngủ. Tất nhiên tôi đã thuê một tay thám tử tư chuyên theo dõi lão, có chuyện xí xớn với gái thì chụp ảnh, ghi âm làm bằng chứng tôi trả tiền hậu hĩ…”. Hoàng và cả anh chị em trong phòng nghe Phê kể mà không dám cười. Thế là dở hơi rồi, là vớ vẩn. Ai cũng nghĩ thế nhưng chẳng ai nói với Phê. Y như rằng, một lúc thì có điện thoại của chồng Phê gọi: “Anh đến nhà rồi, em bỏ về thì vui vẻ gì mà tắm táp”. Thấy Phê cười nhạt tuyên bố với cả phòng: “Thấy chưa, lão thua tôi rồi đấy”.
Nhưng tháng sau, vào đầu giờ sáng một ngày làm việc, Phê đùng đùng bước vào văn phòng, ném cái túi ra bàn đến toẹt rồi lảm nhảm một mình: “Điên quá! tức muốn chết đi cho rảnh. Chồng với chả con! Vô trách nhiệm. Ngần ấy tuổi đầu còn xin đi học nước ngoài. Học cái con khỉ. Chẳng qua mượn cớ để xa vợ đây mà”. Cả phòng im lặng nhìn nhau chẳng dám nói gì.
Đến trưa, Phê gõ cửa chánh văn phòng: “Anh Hoàng ạ, em muốn xin theo chồng em đi Úc hai năm có được không?”. Hoàng từ tốn giải thích: “Em phải bàn kỹ với chồng em đi. Ngoài việc thu xếp gia đình, con cái, kinh phí…em còn một khó khăn nữa là xin thủ trưởng cơ quan cho tạm nghỉ việc hai năm không ăn lương”. Phê buồn rầu bảo: “Việc ấy không khó. Thủ trưởng không cho tạm nghỉ thì em xin thôi hẳn việc. Chỉ khó là chồng em chưa đồng ý. Hay anh nói giúp em?”. Hoàng lắc đầu: “Tôi không thể giúp được việc này. Chồng em đã không muốn cho em đi cùng thì em đừng theo. Làm khó cho anh ấy”. Phê không còn cách nào hơn đành bảo: “Đã thế em sẽ doạ làm đơn ly dị cho lão sợ. Quyết không để lão được tự do quá chớn như thế”.
Mấy hôm sau, cả văn phòng đang làm việc im phăng phắc thì có chuông điện thoại gọi Phê. Vừa nhấc máy nghe mấy câu, Phê đã đặt vội xuống và gào khóc: “Giời ơi là giời ! Thế là lão quyết bỏ mình đi Tây rồi. Tan nát gia đình rồi !”. Một người trong phòng hốt hoảng hỏi: “Chồng chị nói gì thế?”. “ Lão bảo: “Đơn em viết anh ký rồi, chiều nay gửi ngay đi. Có ai quen nhờ họ nói với toà giải quyết sớm để anh kịp ngày bay. Cần bồi dưỡng cho chuyện này bao nhiêu cứ làm rồi anh trả. Trời ơi! Lão nói bình thản và nhẫn tâm lắm!”.
Phê kêu lên như thế rồi ngồi phịch xuống ghế khóc nức nở làm cho cả phòng chúng tôi hôm ấy ai cũng căng thẳng.
